<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom">
	<channel>
		<title>Võ Xuân Anh chào các bạn</title>
		<link>http://voxuananh.ucoz.com/</link>
		<description>Blog của bạn</description>
		<lastBuildDate>Sat, 17 Sep 2011 11:22:08 GMT</lastBuildDate>
		<generator>uCoz Web-Service</generator>
		<atom:link href="https://voxuananh.ucoz.com/blog/rss" rel="self" type="application/rss+xml" />
		
		<item>
			<title>Nữ sinh nhà nghèo ép bố mẹ bán đất để mua LX</title>
			<description>&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size:13pt;&quot;&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;b&gt;Nữ sinh nhà nghèo ép bố mẹ bán đất để mua LX&lt;/b&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Bằng đủ mọi cách, V moi tiền của cha mẹ để “lột xác” trở thành tiểu thư, đua đòi ăn chơi khiến bố mẹ phải bán đất bán bò. &lt;br /&gt; Con gia đình nông dân, lại nghèo, nhưng từ khi V ra Hà Nội học, bằng đủ mọi cách để Vân đã moi tiền của cha mẹ để “lột xác” trở thành tiểu thư, đua đòi ăn chơi khiến bố mẹ phải bán đất bán bò. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Dân chơi... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Vân, sinh ra ở vùng núi huyện Ba Vì (Hà Nội), thu nhập chính của gia đình chủ yếu phụ thuộc vào cây ngô, khoai, sắn, và một vài con bò. Bố mẹ V phải lăn lộn đổ mồ hôi, sôi nước mắt mới có tiền để cho 2 chị em ăn học. &lt;br /&gt; Ở vùng núi cuối huyện Ba Vì không có trường cấp 3, vì thế học hết cấp 2, V chuyển về thị xã Sơn Tây, quãng đường cách gia đình khoảng 30 km, vì vậy gia đình phải thuê nhà cho V ở trọ để học tiếp 3. &lt;br /&gt; Không giống như những người bạn khác từ quê ra, càng học càng hiể...</description>
			<content:encoded>&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size:13pt;&quot;&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;b&gt;Nữ sinh nhà nghèo ép bố mẹ bán đất để mua LX&lt;/b&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Bằng đủ mọi cách, V moi tiền của cha mẹ để “lột xác” trở thành tiểu thư, đua đòi ăn chơi khiến bố mẹ phải bán đất bán bò. &lt;br /&gt; Con gia đình nông dân, lại nghèo, nhưng từ khi V ra Hà Nội học, bằng đủ mọi cách để Vân đã moi tiền của cha mẹ để “lột xác” trở thành tiểu thư, đua đòi ăn chơi khiến bố mẹ phải bán đất bán bò. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Dân chơi... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Vân, sinh ra ở vùng núi huyện Ba Vì (Hà Nội), thu nhập chính của gia đình chủ yếu phụ thuộc vào cây ngô, khoai, sắn, và một vài con bò. Bố mẹ V phải lăn lộn đổ mồ hôi, sôi nước mắt mới có tiền để cho 2 chị em ăn học. &lt;br /&gt; Ở vùng núi cuối huyện Ba Vì không có trường cấp 3, vì thế học hết cấp 2, V chuyển về thị xã Sơn Tây, quãng đường cách gia đình khoảng 30 km, vì vậy gia đình phải thuê nhà cho V ở trọ để học tiếp 3. &lt;br /&gt; Không giống như những người bạn khác từ quê ra, càng học càng hiểu hơn nỗi khổ, công sức khó nhọc của gia đình, nhưng V càng học càng tỏ ra ăn chơi, ăn mặc sành điệu, đua đòi với chúng bạn ở thành thị mà không hay biết bố mẹ đang phải lai lưng ra để kiếm từng đồng cho V thuê nhà trọ, ăn học. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Con gia đình nông dân, lại nghèo, nhưng từ khi V ra Hà Nội học, bằng đủ mọi cách để Vân đã moi tiền của cha mẹ để “lột xác” trở thành tiểu thư, đua đòi ăn chơi khiến bố mẹ phải bán đất bán bò. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Tốt nghiệp cấp 3, may mắn V cũng đỗ 1 trường đại học tại Hà Nội. Kể từ khi đỗ đại học cộng với chút nhan sắc được mọi người khen ngợi, V trở lên kiêu căng hơn. Để chứng tỏ mình sành điệu không kém gì con gái thành phố, nhất là cho đám con trai trong trường &quot;lác mắt&quot;, V lột xác trở thành “tiểu thư con nhà giàu” bằng việc mặc toàn đồ hiệu, trên người lúc nào cũng thơm nức mùi nước hoa. &lt;br /&gt; V không chỉ dừng lại bằng những bộ quần áo đẹp, mà chuyển sang chơi đồ hiệu, từ bộ quần áo, giầy dép đều phải là đồ hiệu thêm vào đó là điện thoại xịn, máy tính bảng. Kể từ khi cô “tiểu thư” lên Hà Nội học, cũng là lúc từng con bò, con gà thúng ngô của gia đình đội nón ra đi. &lt;br /&gt; Gia đình khó khăn, nhưng cũng cố gắng chạy vạy mua cho V chiếc lap top, chiếc xe Honda Wave. Vì người chị không được ăn học đến nơi đến chốn, xây dựng gia đình sớm, còn V, vì thương con, muốn cho con ăn học nên người, nên V đòi gì bố mẹ cũng chiều theo. &lt;br /&gt; Được cái lẻo mép, lúc nào gọi điện cũng nói ngon nói ngọt với bố mẹ rồi than ngắn kể dài nào là con nhà này mất cả trăm triệu đồng ôn thi cũng không đỗ đại học, con nhà kia mất cả trăm nghìn đô cho con đi du học… Đứa này đi xe xịn, đứa kia đi xe sang… &lt;br /&gt; Dù mới từ quê lên thành phố được vài năm, nhưng cứ mở miệng, V lại phủi tay trắng trơn theo kiểu &quot;đồ nhà quê ấy mà&quot;. Từ trung tâm Hà Nội về nhà V khoảng 80km, đi hết đoạn đường trải nhựa, còn lại khoảng 4km là đường làng, vẫn còn đất, đá lổm nhổm, nắng thì bụi, mưa thì lầy lội, nếu có đi xe máy vào trời mưa thì phải lột giầy dép sắn quần móng lợn để quốc bộ đẩy xe. Ấy vậy mà mỗi lần về quê, V vẫn diện những bộ váy, bộ cánh theo kiểu của mấy cô gái thành thị thả dáng trên con đường về nhà. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Bạn bè, hàng xóm láng giềng đều ngạc nhiên vì sự thay đổi quá nhanh của V. Chẳng biết có phải vì đua theo mấy cô bạn thành phố học cùng lớp không, V suốt ngày xin tiền bố mẹ để đầu tư vào phấn son, quần áo. Dù nhà vẫn làm nông nghiệp, có ruộng có vườn, nhưng từ hồi lên thành phố, mỗi lần về quê, chẳng bao giờ V động tay động chân vào bất cứ việc gì vì sợ… làm xấu đi đôi tay, hình ảnh của cô “tiểu thư thành thị”. Nếu như bạn bè vẫn thường kể về quê hương, những tình cảm trìu mến với niềm tự hào, thì V, dường như, cô không muốn và cũng không thuộc về vùng quê đó. V không thích ai hỏi mình quê ở đâu mà chỉ muốn mọi người gọi cô là tiểu thư. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;b&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;Ép bố mẹ bán đất để mua xe Vespa&lt;/div&gt;&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sa đà vào việc ăn chơi, V không còn biết mình là ai sinh ra từ đâu nữa, cũng chẳng thèm ngó ngàng gì đến công việc của gia đình, suốt ngày chỉ chải chuốt, ăn chơi và bằng mọi cách để moi tiền của bố mẹ. Từ khi con bò, con lợn rồi đến con gà “đội nón” ra đi để phục vụ cho thói ăn chơi lêu lổng, bố mẹ V cũng đã phải gõ cửa hết chỗ này đến chỗ khác để có tiền chiều cô gái “kưng”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Mặc dù chiếc xe máy Honda Wave mới mua được hơn một năm trời, nhưng một lần gần đây, V về quê, đã bày đặt hết chuyện này đến chuyện khác. Nào là sắp ra trường, cần phải ăn mặc sành điệu hơn và đi xe đẹp hơn nữa mới xin được việc tốt, mới cân xứng với các chàng trai đang theo đuổi. Phải mua xe Vespa LX để cho người ta nhìn vào là gia đình mình không phải kém cỏi, như thế mới kiếm được người chồng như mong muốn… &lt;br /&gt; Bố mẹ thì đầu tắt mặt tối, nghe chỉ biết thế chứ đâu có hiểu được cuộc sống ở chốn thành thị của cô con gái thế nào. Thế là gia đình V phải chiều theo đòi hỏi của cô con gái, bán nửa mảnh đất đang sinh sống để lấy tiền mua xe cho con, cũng may là thời gian vừa qua, đất đai Ba Vì có giá, nên cũng đủ tiền để mua chiếc xe theo yêu cầu của V. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Nếu như mấy năm trước thì bán cả gia tài, đất đai cũng không đủ để mua cho cô con gái chiếc xe sang Vespa LX. &lt;br /&gt; Bán song mảnh đất, V áp tải luôn ông cụ (bố) xuống thành phố để mua xe. Hai bố con đi với nhau mà chẳng thấy hợp nhau chút nào, bởi cô con gái thì ăn mặc sành điệu, son phấn lòe loẹt, còn ông bố thì vẫn đôi dép lê, bộ quần áo và chiếc ba lô bộ đội đã sờn màu và cũ rách. &lt;br /&gt; Đằng đẵng một ngày trời ngồi trên xe đò, đặt chân xuống đất Hà Nội cũng là lúc xế chiều, V gọi xe ta – xi rồi đưa bố tới một của hàng bán xe LX trên phố Lê Văn Lương. Vừa tới cừa hàng, ông cụ ngồi tại quán nước rít một điếu thuốc lào rồi theo cô con gái vào xem xe. Vì ở quê ông chẳng có ai có chiếc xe như vậy, ông cũng chẳng phải người rành xe, nên để cho V tự chọn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Cửa hàng bày hàng trăm chiếc xe, V xem hết chiếc này đến chiếc xe khác cả tiếng đồng hồ rồi chê bai đủ điều, thấy hành vi của V, người bán hàng không khỏi ngán ngẩm. Rồi V rời cửa hàng đó đưa ông cụ tới một cửa hàng trên phố Nguyễn Thái Học, V vào trong chọn xe, vẫn thói nào tật ấy, V chế bai đủ điều khiến người bán hàng không khỏi phật lòng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Lúc V quyết định chọn cho mình một chiếc xe ưng ý, rồi gọi ông cụ vào trả tiền. Khoản tiền mua xe được ông cụ gói từ mấy chiếc áo để trong ba lô, khi mở tiền ra nhìn khuôn mặt kham khổ, già yếu, ăn mặt rách rưới mà người bán hàng không khỏi đau xót. &lt;br /&gt; Sau vài câu hỏi thăm, người bán hàng biết được số tiền của ông cụ vừa phải cắn răng bán đi mảnh đất mình đang sinh sống nên đã tỏ thái độ dứt khoát không bán xe và nói cụ hãy cầm lấy mang về để dưỡng già. Thanh niên sức dài vài vai rộng, chúng nó kiếm được tiền thì mua, không thì thôi việc gì cụ phải lo cho cho nó, người bán hàng nói. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;</content:encoded>
			<link>https://voxuananh.ucoz.com/blog/nu_sinh_ngheo/2011-09-17-11</link>
			<category>Blog Love</category>
			<dc:creator>admin</dc:creator>
			<guid>https://voxuananh.ucoz.com/blog/nu_sinh_ngheo/2011-09-17-11</guid>
			<pubDate>Sat, 17 Sep 2011 11:22:08 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Những câu chuyện về Tình yêu</title>
			<description>&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size:12pt;&quot;&gt;Giáo viên cứ lặng lẽ đi.. Sinh viên cứ lặng lẽ quay.. Quay phao ko phải do thèm quay, quay phao vì đêk học bài.&quot;Em quay ko?&quot; &quot;Em ko quay&quot; &quot; Cô tin ko?&quot; &quot;Thật tôi ko tin&quot; Lời nói đó vẫn in sâu vào tâm trí của em. Một vòng quanh lớp, em ngồi đây. Cô ngồi đây. Bên cạnh nhau ngỡ như thật xa...Hông dám nhìn, không nói jì.. Nước mắt trôi từ khóe mắt sau vào tim... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Lòng anh thật sự thích Vân. Oái ăm ở chỗ lại thân với Hiền. Vậy nhưng Hà mới có tiền. Em Thu mới đẹp ôi phiền quá đi. Ý anh cũng định chọn Ly. Oài nhưng bố bảo con Vy ngọt ngào. U thì bắt cưới bé Đào. 4 hôm anh nghĩ , lẽ nào chọn Ngân. Em Mai cũng chẳng dưới phân. Vợ anh nhìn phải giống Hân mới đành. Eo ơi em Thuỷ ngon lành. Rốt cuộc tình cảm biết giành trao ai . ---&gt;Ghép các chữ cái đầu dòng --&gt; LOVE YOU 4EVER hay wá đi haha &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Trong lớp 12A3 có cả trai lẫn gái, hôm nay thầy giáo sinh vật cho môt bài kiểm tra nhanh. Thầy ra đầu bài là: các em hãy mô tả b...</description>
			<content:encoded>&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size:12pt;&quot;&gt;Giáo viên cứ lặng lẽ đi.. Sinh viên cứ lặng lẽ quay.. Quay phao ko phải do thèm quay, quay phao vì đêk học bài.&quot;Em quay ko?&quot; &quot;Em ko quay&quot; &quot; Cô tin ko?&quot; &quot;Thật tôi ko tin&quot; Lời nói đó vẫn in sâu vào tâm trí của em. Một vòng quanh lớp, em ngồi đây. Cô ngồi đây. Bên cạnh nhau ngỡ như thật xa...Hông dám nhìn, không nói jì.. Nước mắt trôi từ khóe mắt sau vào tim... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Lòng anh thật sự thích Vân. Oái ăm ở chỗ lại thân với Hiền. Vậy nhưng Hà mới có tiền. Em Thu mới đẹp ôi phiền quá đi. Ý anh cũng định chọn Ly. Oài nhưng bố bảo con Vy ngọt ngào. U thì bắt cưới bé Đào. 4 hôm anh nghĩ , lẽ nào chọn Ngân. Em Mai cũng chẳng dưới phân. Vợ anh nhìn phải giống Hân mới đành. Eo ơi em Thuỷ ngon lành. Rốt cuộc tình cảm biết giành trao ai . ---&gt;Ghép các chữ cái đầu dòng --&gt; LOVE YOU 4EVER hay wá đi haha &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Trong lớp 12A3 có cả trai lẫn gái, hôm nay thầy giáo sinh vật cho môt bài kiểm tra nhanh. Thầy ra đầu bài là: các em hãy mô tả bộ phận sinh dục nam, trong vòng 5 phút. Đám con trai mừng rơn: cái này là trúng tủ rồi !!! Mọi người cắm cúi làm bài, riêng Tèo tự nhiên quên phéng, nó mới thò tay xuống quần kéo phẹc mơ tua ra để xem, bỗng có tiếng thầy giáo: -Tèo, cất tài liệu đi !!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Du bao thoi tiet :Tại các tỉnh miền đông nam bộ, Đêm không nắng , ngày vắng sao, nhiệt độ thấp nhất trong phòng máy lạnh là 16 độ,nhiệt độ sôi của nước là 100 độ -Tại các khu vực phía tây bắc bộ có mưa rào rải rác và giông nhiều nơi nhưng hiện chưa biết nơi nào Sau đây là tin thời tiết ven biển -Vùng biển Ninh Thuận-Bình Thuận đêm không mưa,có lúc mưa lớn, ngày nắng nhẹ lâu lâu thì nắng gắt,biển động nhẹ trên giường động mạnh,nhưng có lúc không động ,hên xui -Vùng biển Cà mau Kiên Giang và Vịnh thái Lan có bão lớn, gió giật cấp 2 cấp 3 , có khi lên đến cấp đại học Xin cám &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Theo nghiên cứu mới nhất...con gái dê hơn con trai !? - Ăn mặc thiếu vải hơn con trai. - Ra đường toàn thấy con gái ôm con trai, còn con trai thì ôm ...xe máy !!! - Con gái giả vờ lạnh để ôm con trai (con trai mà...thế là...bị ăn tát). - Giả vờ sợ ma để ôm con trai...cho dù bản thân còn đáng sợ hơn cả...ma - Còn ví dụ 2 người đang ngồi trong công viên: Con trai (đang ko nghĩ gì) Con gái: anh đang nghĩ gì đấy, anh yêu? Con trai: À, ờ.. anh đang nghĩ giống em. Con gái: Èo, anh này bậy bạ thế !!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Một cậu bé viết: &quot;Thưa ông già Noel, ông gửi cho cháu một đứa em gái xinh xắn ông nhé!&quot; Vài ngày sau, cậu nhận được thư trả lời của ông già Noel: &quot;Được thôi. Cháu hãy gửi mẹ cháu đến cho ông nhé &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Hỡi đồng bào , chúng ta muốn đậu kỳ thi, chúng ta đã nhân nhượng. Nhưng chúng ra càng nhân nhượng họ càng ra đề khó, bẫy càng nhìu, chơi nhau càng hiểm, giám thị coi thi càng ác mặc dù họ từng là sinh viên như chúng ta. Không! chúng ta thà hi sinh tất cả chứ nhất định ko chịu rớt nhất định ko chịu nộp giấy trắng. Bởi vậy ai có bạn thì nhìn bài bạn , có tài liệu thì nhìn tài liệu, ko bạn ko tài liệu thì nhìn thằng bên cạnh. Chủ trương làm bài của ta : Toàn dân, toàn diện, nhìn nhanh liếc khẽ, tự lực nhìn bài &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Alô &lt;br /&gt; Alô, con chim bé nhỏ của anh đấy hả? - Không, chim bo^&apos; đây! Ơ...Ờ...Dạ, cháu chào bác ạ, thế bác có khỏe ko? - Khỏe để làm gì? Đánh nhau àh? Dạ...Thúy có nhà ko ạ? - Có nhà? Chẳng lẽ con tôi vô gia cư à? Ý cháu là Thúy có ở nhà ko ạ ? - Nếu nó ko ở nhà thì có chết ai ko? Bác có thể cho cháu số DĐ của Thúy ko ạ? - nó có nhiều số lắm. Cho cháu 1 số thôi ạ - 8. Dạ? sao chỉ có số 8? - Ơ...cậu hay nhĩ? Xin 1 số thôi mà? Xin bác đọc hết các số cho cháu - 8,4,7,6,4,3,2 Còn thứ tự sắp xếp thì cậu tùy í sắp nhé, Bye, Cụp, Píp píp píp .... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Say thuốc &lt;br /&gt; Con thỏ đang chạy trong rừng thì gặp chó sói đang hít heroin, thỏ liền nói : anh sói ơi, hãy bỏ những thứ độc hại chết người đó đi và hãy theo tôi đi khắp khu rừng sẽ có nhiều cảnh đẹp và đáng yêu lắm, sói nghe lời và chạy theo thỏ. Đang chạy thì cả 2 gặp cáo đang hút thuốc fiện, thỏ cũng thuyết phục cáo và cáo chạy theo thỏ và sói. Đang đi gặp cọp đang hút cocain, thỏ liền nói &quot; anh cọp ơi, hãy bỏ những thứ chết người đó đi......Bỗng cọp tức giận gầm lên: MẸ MÀY CÁI CON THỎ KIA, LẦN NÀO MAY SAY THUỐC LẮC CŨNG RỦ TAO CHẠY KHẮP RỪNG... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Theo điều tra khảo sát thực tế của người Việt: 1. Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc. 2. Ai cũng không làm việc nhưng ai cũng có lương. 3. Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống. 4. Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống. 5. Ai cũng sống nhưng không ai hài lòng. 6. Ai cũng không hài lòng nhưng ai cũng giơ tay &quot;đồng ý&quot;! Và: Giàu thì đi xe hơi uống bia ôm - Còn Nghèo đi xe ôm uống bia hơi = Đời nó thế,toàn nghịch lí cả =.=&quot; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Thiện tai thiện tai!!! &lt;br /&gt; Một thằng bé trèo tường vào chùa nghịch ngợm và hái trộm hoa quả, bị sư trụ trì tóm được và thọi cho cu cậu 1 trận tơi tả. Nó chạy về nhà khóc và gọi bố nó đến. Ông bố vốn là 1 đầu gấu có tiếng ở vùng này vội đến gặp nhà sư và hầm hầm nói: &lt;br /&gt; - Này, sao mày chửi con tao? &lt;br /&gt; - Thiện tai, thiện tai, bần tăng chưa chửi ai bao giờ. &lt;br /&gt; - Thế tại sao mày đánh con tao? &lt;br /&gt; - Thiện tai, thiện tai, bần tăng chưa đánh ai bao giờ. &lt;br /&gt; - Cái thằng này, đã đánh con tao tại sao lại không nhận. Có giỏi thì đánh nhau với tao nhé. &lt;br /&gt; - Thiện tai, thiện tai, xin mời thí chủ, bần tăng chưa ngán ai bao giờ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; KHÔNG ĐƯỢC NÓI GÌ VỚI CON VẸT!!!!!! &lt;br /&gt; Bà chủ nhà dặn người thợ sửa điện: &quot;Tôi sẽ để chìa khóa dưới thảm chùi chân. Anh sửa máy xong để hóa đơn lên kệ bếp giúp tôi. À, anh đừng ngại con chó béc-giê. Nó sẽ không làm phiền anh đâu. Nhưng anh đừng nói bất cứ chuyện gì với con vẹt. Nhớ nhé, KHÔNG ĐƯỢC NÓI GÌ VỚI CON VẸT!!!!!!&quot;. &lt;br /&gt; Hôm sau, người thợ tới và thấy một con chó rất to. Nhưng như bà chủ đã nói, con chó chỉ nằm xem anh ta làm việc. Còn con vẹt lại liên tục chửi rủa la hét khiến anh ta phát điên. Cuối cùng, không chịu được nữa, anh ta hét lên: &lt;br /&gt; - CÂM MỒM ĐI CON VẸT NGU NGỐC KIA!!!!! &lt;br /&gt; Con vẹt bèn nói: &lt;br /&gt; - Xử nó đi, chó... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Ông ngoại cậu bé gọi cho cô thư ký: Tuần này tôi phải dành thời gian cho cháu trai. Hoãn công tác lại nhé. Cô thư ký gọi cho chồng: Tuần này sếp bận nên chuyến công tác hoãn rồi anh ạ. Ông chồng gọi cho cô bồ: Vợ anh hoãn chuyến công tác rồi nên tuần này chúng ta ko bên nhau được em ạ. Cô bồ gọi điện cho cậu học sinh thông báo: Tuần này mình vẫn học như bình thường. Cậu bé lại gọi điện cho ông của mình: Ông ơi, cô giáo bảo tuần này vẫn phải học nên ko đi chơi với ông được rồi. Ông già lại gọi cho cô thư ký: Tuần này tôi vẫn tham dự cuộc họp, cô sắp xếp lịch đi công tác nhé...&gt;&gt;&gt;đúng là trái đất tròn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Lời trăn trối &lt;br /&gt; Một anh chàng vào bệnh viện thăm bạn. Đứng bên giường nhìn bạn mình ngậm ống thở oxy thì đột nhiên anh bạn lên cơn hấp hối ra hiệu lấy giấy viết, anh ta liền đưa giấy viết cho bạn. Anh bạn viết xong đưa lại, nghĩ là trăn trối của người bạn nên anh chàng xếp mảnh giấy lại và cất vào túi. Người bạn trút hơi thở cuối cùng ngay khi bác sĩ và y tá đến. An táng xong xuôi, lúc đó anh chàng nhớ lại mảnh giấy, lấy ra thì thấy ghi đúng 1 câu: - &quot;Tránh ra, mày đang dẫm lên ống dẫn Oxy&quot;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;</content:encoded>
			<link>https://voxuananh.ucoz.com/blog/nh_ng_cau_chuy_n_v_tinh_yeu/2011-09-17-10</link>
			<category>Blog Love</category>
			<dc:creator>admin</dc:creator>
			<guid>https://voxuananh.ucoz.com/blog/nh_ng_cau_chuy_n_v_tinh_yeu/2011-09-17-10</guid>
			<pubDate>Sat, 17 Sep 2011 10:51:31 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Những câu chuyện hay</title>
			<description>&lt;span style=&quot;font-size:12pt;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;Tại sao thể thao Việt Nam lại kém thành tích? Bởi vì thế giới không bao giờ tổ chức những môn thế mạnh của Việt Nam như: Môn Cưỡi ngựa xem hoa, Qua cầu rút ván, Đè đầu cưỡi cổ, ném đá giấu tay, ăn cháo đá bát, thọc gậy bánh xe, gắp lửa bỏ tay người …… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Có thông tin là tỉnh Quảng Bình sẽ sát nhập với Hà Tĩnh, lấy tên là Tỉnh Bình Tĩnh. Bộ Nội vụ sát nhập với Bộ Công an thành Bộ Nội Công. Nhưng theo các nguồn tin mật, Bộ Nội vụ chỉ thích sát nhập với bộ Y tế, lấy tên là Bộ Nội Y. Còn Bộ Truyền thông lại có nhã ý sát nhập với Bộ Lao động Thương binh xã hội thành Bộ Truyền Lao, ặc ặc! Còn theo thông tin cực mật thì 3 tỉnh Đắc lắc, Kontum và Pleiku sẽ sát nhập lại, lấy tên là Lắc-kon-ku -cái này đang xem xét &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Đừng đọc cái này. Đọc cái này làm gì?. Có cái gì đâu mà đọc?. Vẫn đang đọc đấy àh? Đã bảo là không có cái gì rồi cứ cố tình đọc là thế nào nhở? Còn đọc nữa không đấy? Vẫn đọc àh?Thôi đừng đọc nữa. Bảo là đừn...</description>
			<content:encoded>&lt;span style=&quot;font-size:12pt;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;Tại sao thể thao Việt Nam lại kém thành tích? Bởi vì thế giới không bao giờ tổ chức những môn thế mạnh của Việt Nam như: Môn Cưỡi ngựa xem hoa, Qua cầu rút ván, Đè đầu cưỡi cổ, ném đá giấu tay, ăn cháo đá bát, thọc gậy bánh xe, gắp lửa bỏ tay người …… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Có thông tin là tỉnh Quảng Bình sẽ sát nhập với Hà Tĩnh, lấy tên là Tỉnh Bình Tĩnh. Bộ Nội vụ sát nhập với Bộ Công an thành Bộ Nội Công. Nhưng theo các nguồn tin mật, Bộ Nội vụ chỉ thích sát nhập với bộ Y tế, lấy tên là Bộ Nội Y. Còn Bộ Truyền thông lại có nhã ý sát nhập với Bộ Lao động Thương binh xã hội thành Bộ Truyền Lao, ặc ặc! Còn theo thông tin cực mật thì 3 tỉnh Đắc lắc, Kontum và Pleiku sẽ sát nhập lại, lấy tên là Lắc-kon-ku -cái này đang xem xét &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Đừng đọc cái này. Đọc cái này làm gì?. Có cái gì đâu mà đọc?. Vẫn đang đọc đấy àh? Đã bảo là không có cái gì rồi cứ cố tình đọc là thế nào nhở? Còn đọc nữa không đấy? Vẫn đọc àh?Thôi đừng đọc nữa. Bảo là đừng đọc nữa cơ mà. Thôi chưa đấy? Dân Việt chính gốc!!!Càng cấm nó càng đọc ông nội ơi! Hihi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Các câu nói bất hủ ... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; + Yêu anh mấy núi cũng trèo Mấy sông cũng lội thấy anh nghèo...lại thôi + &lt;br /&gt; Xa quê con nhớ mẹ hiền Con về gặp mẹ...lấy tiền xa quê &lt;br /&gt; + Râu tôm nấu với ruột bầu, Chồng chan vợ ngó, lắc đầu hổng ăn. + &lt;br /&gt; Ta về ta tắm ao ta, Sảy chân chết đuối người nhà .vớt lên &lt;br /&gt; + Bình tĩnh tự tin không cay cú.. Âm thầm chịu đựng trả thù sau + &lt;br /&gt; Má ơi đừng gả con xa, gả con qua Úc, Canada được rồi &lt;br /&gt; + Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, Cưới nhau về tắt thở càng nhanh &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Một con dơi bay về hang sau một buổi tối bay đi kiếm mồi, miệng dính đầy máu. Bọn dơi trong hang kéo nhau lại hỏi xem nó kiếm mồi ở đâu mà ngon lành quá vậy. Mệt mỏi, con dơi kia chẳng thèm trả lời. Nhưng lũ đồng loại cứ léo nhéo mãi. Bực mình, nó gắt Bay theo tao! Cả đàn dơi bay nghịt cả trời. Chúng bay qua không biết bao nhiêu con sông, bao nhiêu ngọn núi. Cuối cùng, đến một cái cây lớn, con dơi kia hỏi Chúng mày thấy cái cây kia không?. Cả đàn nhao nhao lên Thấy! Thấy! Thấy... Con dơi kia uể oải trả lời tối qua tao không thấy........!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;</content:encoded>
			<link>https://voxuananh.ucoz.com/blog/nh_ng_cau_chuy_n_hay/2011-09-14-9</link>
			<category>Blog Love</category>
			<dc:creator>admin</dc:creator>
			<guid>https://voxuananh.ucoz.com/blog/nh_ng_cau_chuy_n_hay/2011-09-14-9</guid>
			<pubDate>Wed, 14 Sep 2011 18:48:45 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Tiếng Anh chuyên ngành :D</title>
			<description>&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size:12pt;&quot;&gt;English của người sành điệu : No star where: không sao đâu. Like is afternoon: thích thì chiều. No four go: vô tư đi. Know die now: biết chết liền. No table: miễn bàn. No dare where: không dám đâu. Go die go: đi chết đi. Ugly tiger: xấu hổ. You lie see love: em xạo thấy thương. Do you think you delicious : mày nghĩ mày ngon hả ? windy monkey - khỉ gió, I love toilet you go go - Tôi yêu cầu anh đi đi . I want tolet kiss you ! toi muon&apos; cau` hon ban &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Ngày trước mình thiếu tự tin lắm chạy xe chỉ khoảng 60km/h sợ lắm rồi nhưng từ khi đội mũ bảo hiểm thì mình tự tin lên hẳn hẳn, xe ít khi nào chạy dưới 100km/h, sướng thật !&quot; --&gt; Quảng cáo nghị định đội mũ bảo hiểm của Thủ Tướng. Ngày trước em nghe tiếng còi ô tô inh ỏi là em dạt ngay vào lề đường, sợ chết lắm í, từ khi có mũ bảo hiểm em ko bị inh tai nhức óc, mà cứ nghên ngang ngoài đường, còi bấm to thế chứ to nữa em cũng hồn nhiên như cô tiên!!!!Cảm ơn mũ bảo hiểm --&gt; Quản...</description>
			<content:encoded>&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size:12pt;&quot;&gt;English của người sành điệu : No star where: không sao đâu. Like is afternoon: thích thì chiều. No four go: vô tư đi. Know die now: biết chết liền. No table: miễn bàn. No dare where: không dám đâu. Go die go: đi chết đi. Ugly tiger: xấu hổ. You lie see love: em xạo thấy thương. Do you think you delicious : mày nghĩ mày ngon hả ? windy monkey - khỉ gió, I love toilet you go go - Tôi yêu cầu anh đi đi . I want tolet kiss you ! toi muon&apos; cau` hon ban &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Ngày trước mình thiếu tự tin lắm chạy xe chỉ khoảng 60km/h sợ lắm rồi nhưng từ khi đội mũ bảo hiểm thì mình tự tin lên hẳn hẳn, xe ít khi nào chạy dưới 100km/h, sướng thật !&quot; --&gt; Quảng cáo nghị định đội mũ bảo hiểm của Thủ Tướng. Ngày trước em nghe tiếng còi ô tô inh ỏi là em dạt ngay vào lề đường, sợ chết lắm í, từ khi có mũ bảo hiểm em ko bị inh tai nhức óc, mà cứ nghên ngang ngoài đường, còi bấm to thế chứ to nữa em cũng hồn nhiên như cô tiên!!!!Cảm ơn mũ bảo hiểm --&gt; Quảng cáo nghị định đội mũ bảo hiểm của Thủ Tướng ......gửi cho tất cả mọi người nhá, thủ tướng nhờ vả mãi mới gỀ &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Mỏng dính như lụa. &lt;br /&gt; Mịn màng như nhung. &lt;br /&gt; Mát thoáng vô cùng &lt;br /&gt; Mọi người đều biết. &lt;br /&gt; Đó chính là......ÁO HAI DÂY &lt;br /&gt; ÁO HAI DÂY.... Siêu mỏng, siêu ngắn, siêu thoáng. &lt;br /&gt; Mời các bạn dùng thử A2D của hãng chúng tôi, đảm bảo ra đường không bị soi không lấy tiền!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Nhận giữ trẻ em gái từ 16-22 tuổi trong mùa tết để bố mẹ về quê hay đi chơi xa, cơm nước miễn phí, có nhận giữ qua đêm. Đặc biệt nhận giữ đêm không lấy tiền. Điều kiện nhận giữ: các em gái phải hoàn toàn khỏe mạnh, xinh xắn, dễ thương, không bị các dị tật về tay chân mắt mũi, không có tiền sử về bệnh thần kinh, co giật. Ưu tiên các bé gái con nhà lành và các trường hợp còn lại không giải quyết =.= (Xin quý phụ huynh an tâm, sẽ thương yêu con gái của phụ huynh, kô có nạn Bạo Hành như báo đăng!) Đặc biệt sẽ khuyến mãi thêm cháu trai hoặc cháu gái nếu quý phụ huynh nào có nhu cầu..... liên hệ ...&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;</content:encoded>
			<link>https://voxuananh.ucoz.com/blog/ti_ng_anh_chuyen_nganh_d/2011-09-14-7</link>
			<category>Blog Love</category>
			<dc:creator>admin</dc:creator>
			<guid>https://voxuananh.ucoz.com/blog/ti_ng_anh_chuyen_nganh_d/2011-09-14-7</guid>
			<pubDate>Wed, 14 Sep 2011 18:29:30 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Những tin nhắn hay</title>
			<description>&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size:12pt;&quot;&gt;&lt;br /&gt; Đằng sau nụ cười là nước mắt... Đằng sau nước mắt là niềm đau... Đằng sau tình đầu là tan vỡ... Đằng sau nỗi nhớ là tình yêu... Đằng sau lời yêu là dối trá... Đằng sau lạnh giá là khát khao... Đằng sau chiêm bao là vỡ mộng... Đằng sau biển rộng là bão giông... Đằng sau cảm thông là thương hại... Đằng sau khép lại là mở ra... Đằng sau chúng ta là quá khứ... Đằng sau quá khứ là......nói túm lại là phải coi chừng sau lung &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Vợ tốt: Phải đẹp gái - Không kiêu sa -Thích ở nhà - Lo nội trợ - Không cắc cớ chửi chồng con -Không phấn son - Không nhiều chuyện -Không hà tiện - Không càm ràm -Phải siêng năng - Không lười biếng -Nói nhỏ tiếng - Biết chiều chồng -Giỏi nữ công - Và gia chánh. -Biết làm bánh - Nấu ăn ngon -Biết dạy con - Ứng xử tốt -Không quá dốt - Không quá khôn Không ôm đồm - Không ủy mị -Không thiên vị - Không cầu kỳ - Không quá phì - Không quá ốm -Không dị hợm - Không chanh chua Không se su...</description>
			<content:encoded>&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size:12pt;&quot;&gt;&lt;br /&gt; Đằng sau nụ cười là nước mắt... Đằng sau nước mắt là niềm đau... Đằng sau tình đầu là tan vỡ... Đằng sau nỗi nhớ là tình yêu... Đằng sau lời yêu là dối trá... Đằng sau lạnh giá là khát khao... Đằng sau chiêm bao là vỡ mộng... Đằng sau biển rộng là bão giông... Đằng sau cảm thông là thương hại... Đằng sau khép lại là mở ra... Đằng sau chúng ta là quá khứ... Đằng sau quá khứ là......nói túm lại là phải coi chừng sau lung &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Vợ tốt: Phải đẹp gái - Không kiêu sa -Thích ở nhà - Lo nội trợ - Không cắc cớ chửi chồng con -Không phấn son - Không nhiều chuyện -Không hà tiện - Không càm ràm -Phải siêng năng - Không lười biếng -Nói nhỏ tiếng - Biết chiều chồng -Giỏi nữ công - Và gia chánh. -Biết làm bánh - Nấu ăn ngon -Biết dạy con - Ứng xử tốt -Không quá dốt - Không quá khôn Không ôm đồm - Không ủy mị -Không thiên vị - Không cầu kỳ - Không quá phì - Không quá ốm -Không dị hợm - Không chanh chua Không se sua - Không bẻm mép -Không bép xép - Không phàn nàn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Hạnh phúc nhé ! Tại sao chúng ta lại nhắm mắt khi ngủ, khi khóc , khi cầu nguyện, khi tưởng tượng và khi hôn nhau. Bởi vì những điều tốt đẹp nhất thế gian không thể nhìn thấy bằng mắt mà phải cảm nhận bằng con tim. Khi ban nhận được tin nhắn này….thì hãy cười đi nhé! Vì ít nhất đâu đó quanh đây…có một người luôn mong bạn hạnh phúc….vui vẻ…..và luôn yêu đời. Khi đọc xong thì đừng ngại ngần mà gửi nó đi. Nếu không gửi thì chẳng có điều gì tồi tệ xảy đến với bạn cả. Nhưng nếu bạn gửi thì sẽ có một vài người mỉm cười và &lt;/div&gt;cảm&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;</content:encoded>
			<link>https://voxuananh.ucoz.com/blog/nh_ng_tin_nh_n_hay/2011-09-14-6</link>
			<category>Blog Love</category>
			<dc:creator>admin</dc:creator>
			<guid>https://voxuananh.ucoz.com/blog/nh_ng_tin_nh_n_hay/2011-09-14-6</guid>
			<pubDate>Wed, 14 Sep 2011 18:14:12 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Câu chuyện hay</title>
			<description>&lt;span style=&quot;color:red&quot;&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;1&lt;/div&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt; &lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size:12pt;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;Cám ơn Đảng, cám ơn Chính phủ đã hết lòng vì dân. Tăng giá xăng góp phần đưa nhân dân về thời kì xe đạp, luyện tập thể thao, nâng cao sức khỏe mới là quan trọng...Tôi lại đạp xe đèo em đến lớp. Xích lô đi về trong lễ đón dâu. Chị tôi chạy bộ ra siêu thị mua rau. Và công an nghỉ hưu vì ko ai vượt đèn đỏ. Mũ bảo hiểm bỗng nhiên vứt xó. Chó chạy tung tăng trên phố với ông già. Mẹ tôi rồ xe đạp điện ra ga. Cu hàng xóm trượt patanh di mua rượu. Ôi cuộc sống thời tiết kiệm nhiên liệu. Mới bình dị và thơ mộng biết bao...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style=&quot;color:red&quot;&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;2&lt;/div&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size:12pt;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;Anh đội viên đang ngủ. Nghe tin giá xăng tăng. Ko rửa mặt đánh răng. Lôi bác hồ ra phố. Rồi chỉ mặt nói rằng. Nếu chúng mày muốn tăng. Phải nể thằng này chứ .B...</description>
			<content:encoded>&lt;span style=&quot;color:red&quot;&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;1&lt;/div&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt; &lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size:12pt;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;Cám ơn Đảng, cám ơn Chính phủ đã hết lòng vì dân. Tăng giá xăng góp phần đưa nhân dân về thời kì xe đạp, luyện tập thể thao, nâng cao sức khỏe mới là quan trọng...Tôi lại đạp xe đèo em đến lớp. Xích lô đi về trong lễ đón dâu. Chị tôi chạy bộ ra siêu thị mua rau. Và công an nghỉ hưu vì ko ai vượt đèn đỏ. Mũ bảo hiểm bỗng nhiên vứt xó. Chó chạy tung tăng trên phố với ông già. Mẹ tôi rồ xe đạp điện ra ga. Cu hàng xóm trượt patanh di mua rượu. Ôi cuộc sống thời tiết kiệm nhiên liệu. Mới bình dị và thơ mộng biết bao...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style=&quot;color:red&quot;&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;2&lt;/div&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size:12pt;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;Anh đội viên đang ngủ. Nghe tin giá xăng tăng. Ko rửa mặt đánh răng. Lôi bác hồ ra phố. Rồi chỉ mặt nói rằng. Nếu chúng mày muốn tăng. Phải nể thằng này chứ .Bọn trạm xăng ấm ứ. Ko giảm nhất định tăng. Bác hồ đành nói rằng. Tiên sư bọn hỗn láo. Từ nay bố ăn cháo .Nấu cùng với rau măng. Kệ mẹ chúng mày tăng .Bố mày đi xe đạp&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style=&quot;color:red&quot;&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;3&lt;/div&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size:12pt;&quot;&gt;Ai yêu lô đề bằng những thằng đánh lô, ai yêu những thằng đánh lô bằng những cô ghi đề, những lúc trúng đề đời ta đc ấm no, ấm no mấy hôm rồi chúng ta ra đường, đói quá cướp giật trộm cắp để đánh lô, đánh xiên mấy con mà chả ăn con nào. &lt;br /&gt; ——»ai yêu nhi đồng bằng bác hồ chí minh«——&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style=&quot;color:red&quot;&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;4&lt;/div&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size:12pt;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;Mấy Con chuột ngồi chém gió với nhau. Con chuột thứ nhất: &quot;Sáng nào tao cũng tập thể dục với bẫy chuột cho khoẻ người&quot; .Con chuột thứ hai: &quot;Bình thường, sáng nào tao cũng pha bả chuột uống với sữa cho tỉnh táo.&quot; Con thứ ba rút ngay điện thoại ra: &quot;Mèo à, số 10 Tràng Thi à? Chờ tao đến anh em mình uống rượu rồi đi lắc nhé!&quot; Hai con chuột kia shock chết&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style=&quot;color:red&quot;&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;5&lt;/div&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;span style=&quot;color:blue&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size:12pt;&quot;&gt;Bản lĩnh người đàn ông . Ở nước Mỹ : 1 thằng con trai phải biết dùng súng . Ở nước Đức : 1 thằng con trai phải biết hách dịch và ko được sợ vợ . Ở Hàn Quốc : Con trai phải sành điệu hơn con gái . Ở Trung Quốc : 1 thằng con trai phải biết chơi game . Nhưng tất cả vẫn chưa là gì với Việt Nam : 1 thằng con trai thì phải dám đâm thẳng vào hàng xăng rồi thét : đầy bình cho tao&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;</content:encoded>
			<link>https://voxuananh.ucoz.com/blog/cau_chuy_n_hay/2011-09-14-5</link>
			<category>Blog Love</category>
			<dc:creator>admin</dc:creator>
			<guid>https://voxuananh.ucoz.com/blog/cau_chuy_n_hay/2011-09-14-5</guid>
			<pubDate>Wed, 14 Sep 2011 18:06:24 GMT</pubDate>
		</item>
	</channel>
</rss>